Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

Cận cảnh chân dung chàng sinh viên làm giàu nhờ phát minh ra bóng đèn LED

Ngay sau đó, Wang bắt đầu nghiên cứu công nghệ LED hiện nay (light emitting diode - đi ốt phát quang, phát sáng và tiết kiệm điện năng). Dưới sự hướng dẫn của thầy giáo dạy vật lý, Wang đã hoàn thành một nguyên mẫu đầu tiên trong mùa hè năm cuối cấp ba. Mặc dù những sản phẩm bóng đèn LED gia dụng đã có mặt trên thị trường từ năm 2006 nhưng hầu hết trong số chúng đều tỏa ánh sáng lờ mờ và không thiết thực để sử dụng trong các hộ gia đình. Ngược lại, những chiếc bóng đèn do Wang phát minh được thiết kế để phù hợp với những ổ cắm thông thường và phát sáng hơn hẳn.
Khi còn đang học cấp ba, anh chàng Wang Bohao đã nung nấu ý tưởng về chiếc bóng đèn chiếu sáng của riêng mình. Hai năm sau, sản phẩm bóng đèn LED thân thiện với môi trường của Wang đã được cấp bằng sáng chế và được đưa vào sản xuất hàng loạt.
Wang Bohao hiện là sinh viên năm thứ ba chuyên ngành kinh doanh tiếng Anh tại Trường Cao đẳng Quốc tế trực thuộc ĐH Tứ Xuyên tại TP Thành Đô (tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc). Cách đây 2 năm, Wang đã mở nhà máy sản xuất sản phẩm bóng đèn LED tiêu thụ ít năng lượng và bán được 1 triệu sản phẩm trong năm ngoái. Với giá bán lẻ của mỗi chiếc bóng đèn dao động từ 20 đến 600 NDT (khoảng 54 ngàn - 1,6 triệu đồng), Wang kiếm được hàng triệu NDT từ ý tưởng của mình.
“Nhà phát minh” Wang Bohao. (Ảnh: Global Times)
Từ vết bỏng ở tay mẹ...
Vốn là một người yêu thích lĩnh vực vật lý và điện tử, Wang đã nghĩ ngay đến việc phát minh ra những chiếc bóng đèn tiêu thụ điện năng mức thấp sau khi mẹ cậu bị bỏng ở tay vì không thể tháo được một chiếc bóng đèn trong nhà.
Wang nhận thấy rằng sự tỏa nhiệt là một kiểu lãng phí năng lượng. “Tôi đã nghĩ rằng nếu bóng đèn không nóng thì sẽ tiết kiệm được năng lượng”, Wang nói.
Ngay sau đó, Wang bắt đầu nghiên cứu công nghệ LED hiện nay (light emitting diode - đi ốt phát quang, phát sáng và tiết kiệm điện năng). Dưới sự hướng dẫn của thầy giáo dạy vật lý, Wang đã hoàn thành một nguyên mẫu đầu tiên trong mùa hè năm cuối cấp ba.
Mặc dù những sản phẩm bóng đèn LED gia dụng đã có mặt trên thị trường từ năm 2006 nhưng hầu hết trong số chúng đều tỏa ánh sáng lờ mờ và không thiết thực để sử dụng trong các hộ gia đình. Ngược lại, những chiếc bóng đèn do Wang phát minh được thiết kế để phù hợp với những ổ cắm thông thường và phát sáng hơn hẳn.
“Không có vấn đề gì đối với thời gian bóng đèn này hoạt động, nhiệt độ trên bề mặt của nó luôn được duy trì ở mức 20 độ C, đủ an toàn để chạm vào”, Wang nhấn mạnh.
Wang được nhận bằng sáng chế cho phát minh của mình vào năm 2007. Ngay lập tức, một viện nghiên cứu ở Bắc Kinh đề nghị Wang nhượng lại quyền sử dụng sáng chế của cậu với cái giá 30 triệu NDT nhưng Wang đã từ chối.
“Tôi đã nhìn thấy tiềm năng thị trường to lớn từ sản phẩm của mình và nếu tôi mở một nhà máy sản xuất riêng, tôi có thể kiếm được nhiều hơn so với cái giá mà họ đưa ra”, Wang lý giải.
Nung nấu ý tưởng làm giàu từ sản phẩm của mình, Wang nhanh chóng gặp gỡ với các nhà đầu tư và huy động vốn từ bố mẹ cũng như bạn bè. Wang cũng kêu gọi chính quyền thành phố Thành Đô, vốn có những chính sách ưu đãi dành cho doanh nhân học sinh sinh viên, hỗ trợ cậu.
Đến dòng sản phẩm bóng đèn LED của riêng mình
Bằng những nỗ lực không ngừng nghỉ, cuối cùng, vào năm 2008, Wang đã tung ra dòng sản phẩm bóng đèn của riêng mình. Hiện tại, cửa hàng đóng tại Thành Đô của Wang phải hoạt động không ngừng nghỉ và tạo công ăn việc làm cho 200 nhân viên, trong đó khoảng một nửa là sinh viên.
Sản phẩm bóng đèn LED do Wang Bohao sản xuấto. (Ảnh: Global Times)
“Là một sinh viên đại học, tôi biết tìm việc không phải là chuyện dễ dàng, vì vậy, tôi hy vọng để giúp các bạn đồng trang lứa thông qua cửa hàng của tôi”, Wang nói. “Sinh viên đại học là những người làm việc chăm chỉ, đầy sức sống và sáng tạo, tất cả điều đó đều rất quan trọng đối với một công ty còn non trẻ”.
Tuy nhiên, mọi chuyện không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Đôi khi những ý tưởng mới phải mất rất nhiều thời gian và công sức để thuyết phục khách hàng tin tưởng. Đó là lý do Wang sẽ không bao giờ bao giờ quên được “sự kiện” bán chiếc bóng đèn đầu tiên của cậu.
“Tôi đã dành cả ngày để chào bán và giới thiệu sản phẩm của mình đến các công ty ở Thành Đô nhưng rốt cuộc chỉ có một công ty chịu mua”, Wang kể lại.
Mặc dù hiện nay, Wang nhận được những đơn đặt hàng với số lượng lớn từ các khách sạn và những khu chung cư mới nhưng Wang cho biết những trở ngại chính trong quá trình thâm nhập vào thị trường tiêu dùng nói chung chính là hoạt động tiếp thị và thuyết phục mọi người bỏ ra một ít tiền mua sản phẩm bóng đèn LED.
“Tuy nhiên, người tiêu dùng sẽ hiểu rằng những gì họ đang mua là một bước tiến trong việc bảo vệ môi trường”, Wang lạc quan nói.
Mới đây, Wang và sản phẩm của mình đã có chỗ đứng trong những dự án lớn hơn của TP Thành Đô. Gần đây, một dự án với mục đích xây dựng một “thành phố Thành Đô ít khí thải các bon hơn” đã được đưa ra tại hội nghị thành phố. Và với Wang, đó thực sự là một cơ hội không thể bỏ qua.
“Những bóng đèn thân thiện với môi trường và tiêu thụ điện năng thấp là cần thiết trong việc xây dựng một thành phố xanh, vì thế, có rất nhiều cơ hội để tăng doanh số”, Wang khẳng định.
Và với sự hỗ trợ của Sở năng lượng địa phương, nhà máy của Wang đã có tên trong danh sách mua hàng hóa của chính phủ, trở thành một thương hiệu có uy tín đối với các cơ quan nhà nước cũng như các doanh nghiệp tìm đến mua hàng.
Wang tin tưởng rằng cả tham vọng của bản thân và sự hỗ trợ từ phía chính phủ là những yếu tố quan trọng cho các doanh nhân sinh viên đạt được thành công.
“Thực sự có rất nhiều trở ngại ngáng chân một sinh viên khi họ bắt đầu khởi nghiệp. Nhưng nếu bạn gạt chúng qua một bên và luôn tiến về phía trước thì một ngày nào đó, bạn sẽ thành công. Trong tương lai, tôi hy vọng chính phủ sẽ tiếp tục hỗ trợ nhiều hơn nữa giới doanh nhân sinh viên chúng tôi”, Wang nói.

Học hỏi một số ý tưởng thành công

Vậy là doanh nghiệp của anh Hall đều đặn có những bước đi mới và độc đáo. Theo anh, mấu chốt thành công là: forum mang tính chất chia sẻ than tình để xoa bỏ những rào cản ngại ngùng.  Những năm gần đây, ngày càng nhiều công ty tại Mỹ áp dụng những phần mềm hiện đại để thu thập, thảo luận và xếp hạng ý tưởng của nhân viên. Một số phần mềm như Brightidea có thể tạo cho thành viên công ty một bản thống kê những ý tưởng mà họ đã trình bày, những nhận định họ đã đưa ra về ý tưởng của những người khác.
Trước đây, các công ty thường sử dụng thùng trưng cầu ý kiến để nhận phản hồi và đóng góp của nhân viên. Ngoài ra, chủ doanh nghiệp cũng muốn thông qua đó mà săn tìm sáng kiến mới nhằm giảm chi phí, tăng doanh thu, cải thiện chất lượng sản phẩm và dịch vụ…
Thực tế cho thấy mỗi cá nhân trong công ty đều là nguồn ý tưởng kinh doanh vô tận với giá rẻ. Tuy nhiên, thùng trưng cầu ý kiến dường như không thực hiện được hết chức năng, đặc biệt là với những tập thể nhân viên ngành kỹ thuật: hướng nội, ít nói, ngại bộc lộ suy nghĩ…

Anh Mike Hall điều hành công ty lắp đặt hệ thống năng lượng mặt trời là người hiểu rõ những khó khăn trong việc thu thập ý kiến đóng góp từ nhân viên kỹ thuật. Anh thấy nhiều nhân viên còn có suy nghĩ: Trách nhiệm và nghĩa vụ của mình không phải là trợ lý hay tư vấn. Mình không nên nói nhiều, nói dư.
Ngày nay, có rất nhiều công ty sử dụng phần mềm chuyên dụng để thu thập ý tưởng của nhân viên.
Để giải quyết tình trạng đó, anh tổ chức cuộc thi nội bộ mang tên “Tranh tài ý tưởng”, nhằm khuyến khích toàn bộ 50 thành viên công ty đề xuất ý tưởng phát triển doanh nghiệp. Sau đó, mọi người cùng sử dụng công cụ trực tuyến SurveyMonkey để theo dõi và bầu chọn ý tưởng hay nhất. Phần thưởng cho người thắng cuộc là 500 USD tiền mặt. Cuộc thi được tổ chức đều đặn hằng quý.
Ban đầu, chỉ có số ít nhân viên đưa ra sáng kiến. Tuy nhiên, hầu hết tất cả mọi người đều tham gia bầu chọn. Những ý tưởng thắng giải được công ty áp dụng vào thực tế. Tính chất cạnh tranh và khả năng thực thi ý tưởng đã thúc đẩy ngày càng nhiều nhân viên tham gia đóng góp.
Vậy là doanh nghiệp của anh Hall đều đặn có những bước đi mới và độc đáo. Theo anh, mấu chốt thành công là: forum mang tính chất chia sẻ than tình để xoa bỏ những rào cản ngại ngùng. 

Những năm gần đây, ngày càng nhiều công ty tại Mỹ áp dụng những phần mềm hiện đại để thu thập, thảo luận và xếp hạng ý tưởng của nhân viên. Một số phần mềm như Brightidea có thể tạo cho thành viên công ty một bản thống kê những ý tưởng mà họ đã trình bày, những nhận định họ đã đưa ra về ý tưởng của những người khác.
Mọi sự tham gia đều được tính điểm. Tổng kết lại, doanh nghiệp sẽ có danh sách những nhân viên tích cực nhất trong hoạt động đóng góp ý tưởng cho công ty…
Nhiều doanh nghiệp nhận thấy rằng khâu chọn lựa phần mềm để thu thập ý tưởng là rất quan trọng. Tuy nhiên, vấn đề cốt lõi là việc sử dụng những ý tưởng đó. Tuyệt đối đừng khiến nhân viên bị thất vọng khi ý tưởng mà họ dày công suy nghĩ và trình bày bị quên lãng. Vậy nên, sau khi hài lòng với ý tưởng nào đó, chủ doanh nghiệp cần lập kế hoạch cụ thể nhằm đưa ý tưởng đó vào hiện thực.
Có trường hợp, người đưa ra ý tưởng không thể trực tiếp thực hiện chúng, ví dụ như trường hợp nhân viên kỹ thuật đưa ra sáng kiến cho bộ phận tiếp thị, thì cũng phải tìm ra cách thức để đều đặn cập nhật tiến trình thực hiện ý tưởng cho chủ ý tưởng cũng như tập thể mọi nhân viên. 

Một lưu ý khác là chủ doanh nghiệp cần thông báo với nhân viên ngay từ đầu rằng: ý tưởng được bầu chọn và chiến thắng cuộc thi không chắc chắn là ý tưởng được thực hiện đầu tiên.
Thời điểm và cách thức thực hiện ý tưởng phải phụ thuộc vào hoàn cảnh cụ thể của công ty. Là một cuộc thi cá nhân, nhưng kết quả là lợi ích của tập thể doanh nghiệp.

Mách bạn những phương pháp để trở thành tỷ phú

Cùng là con người, tất cả chúng ta đều lo lắng cho tương lai con trẻ, ái ngại khi nghĩ đến vấn đề sức khỏe. Mỗi người đều có những khao khát và đam mê. Tuy nhiên, họ giàu còn tôi và bạn thì không. Hầu hết những người trả lời phỏng vấn tin rằng vận may và gặp thời là hai nhân tố quyết định dẫn dắt thành công hiện tại. Tuy nhiên, ngoài nhân tố “trời đãi” đó, thì họ còn khác chúng ta ở điểm nào? Nói cách khác, điểm chung của họ là gì?
Bạn có bao giờ mơ đến việc trở thành tỷ phú?
Bạn có bao giờ mơ đến việc trở thành tỷ phú?
Như những ông trùm tư bản sáng lập các công ty lừng danh thế giới Google và Apple: dạo chơi trên du thuyền, phiêu lưu - khám phá bằng máy bay riêng, ngủ trong lâu đài, ngồi xe thượng hạng, và mua kim cương tùy hứng…
Ai cũng từng ít nhất một lần mơ đến việc có tên trong danh sách những người giàu nhất thế giới do tạp chí Forbes bầu chọn.
Nghĩ đến đó, bạn có bao giờ tự hỏi: Làm cách nào những người đó giàu như vậy? Họ có tài năng thiên phú? Tư chất và tiềm lực khác chúng ta hoàn toàn?... Công ty nghiên cứu thị trường Trung Quốc của chúng tôi quyết tâm tìm ra lời đáp cho những thắc mắc đó.
Suốt 5 năm qua, nhằm nỗ lực vén bức màn bí mật sau những thành công vang dội đem lại nhiều tiền của, chúng tôi tận dụng mọi cơ hội để trò chuyện và phỏng vấn những nhà tài phiệt bất động sản TQ, các ông chủ đi tiên phong ngành internet của Hoa Kỳ, nhiều trùm tư bản lãnh đạo đại tập đoàn của Ấn Độ, và cả những anh quý tộc thừa kế ở Châu Âu… Chúng tôi đã trực tiếp đối thoại với khoảng một chục tỷ phú dollar và gần một trăm nhà tài phiệt có giá trị tài sản không dưới 100 triệu USD.
Cùng là con người, tất cả chúng ta đều lo lắng cho tương lai con trẻ, ái ngại khi nghĩ đến vấn đề sức khỏe. Mỗi người đều có những khao khát và đam mê. Tuy nhiên, họ giàu còn tôi và bạn thì không. Hầu hết những người trả lời phỏng vấn tin rằng vận may và gặp thời là hai nhân tố quyết định dẫn dắt thành công hiện tại. Tuy nhiên, ngoài nhân tố “trời đãi” đó, thì họ còn khác chúng ta ở điểm nào? Nói cách khác, điểm chung của họ là gì?
Chúng tôi đã đúc kết lại ba bí quyết dẫn dắt thành công của những tỷ phú dollar. Đó là:
Một, không e ngại, không sợ thất bại.
Tất cả nhân vật chúng tôi phỏng vấn đều phát biểu rằng: có những thời điểm họ đứng giữa ngả ba đường với hai lựa chọn. Hoặc con đường dễ dàng và an toàn, hoặc lối đi mạo hiểm có tính toán. Để đạt đến tầm cao thực sự của tài sản, để có của cải nhiều đếm không xiết như bao người khao khát, thì nhất thiết phải có mạo hiểm. Những ai tìm kiếm công việc ổn định, luôn e ngại trải nghiệm mới mẻ, lo sợ và không dám thử cái khác biệt, thì mãi mãi không thể giàu như mơ.
Trên thực tế, những nhà đại tư bản thất bại ít nhất một lần. Những người tái thành công chia sẻ rằng: Chính nhờ thất bại, họ mới có thể nhìn lại những sai lầm và thiếu sót của mình, biến nó thành bài học kinh nghiệm vô giá khi trở lại cuộc chơi. Thất bại chỉ thảm hại khi đánh mất sự lạc quan và những đam mê.
Một giám đốc công ty internet tâm sự với chúng tôi về việc làm thế nào anh vực dậy công ty có giá trị tài sản vượt 1 tỷ USD trong thời đại bong bóng “chấm com”. Khi mới lập nghiệp, anh từng đạt đến vinh quang và đỉnh giàu sang: đi ăn tiệc với Elton John, đi du lịch vòng quanh thế giới bằng máy bay riêng. Khi kinh tế bong bóng vỡ, khó khăn chồng chất.
Tuy nhiên, thay vì để thất bại và khủng hoảng tài chính làm yếu lòng, anh đã kiên trì bền chí, khởi nghiệp lần nữa. Từ kinh nghiệm thất bại, anh lập ra một công ty kỹ thuật mới, mạnh hơn, sát hợp với thời đại hơn. Kết quả là anh vừa bán công ty với giá vài trăm triệu dollar, mua chiếc máy bay phản lực mới. Và thay vì lao vào ăn chơi hưởng thụ, anh lại bắt tay thành lập doanh nghiệp mới…
Bí quyết thứ hai của những ông trùm tư bản là khả năng xoay chuyển tình thế.
Khó khăn và trở ngại khiến người bình thường yếu lòng, nhưng lại thúc đẩy với doanh nhân tài ba bộc lộ tài năng và óc sáng tạo để tìm nguồn doanh thu mới. Không suy nghĩ theo lối mòn, cũng không đi ngược trào lưu một cách xa vời. Những nhà đại bản đó phân tích khó khăn - trở ngại ở nhiều góc độ khác nhau. Rồi kiên trì bền chí với phát kiến của mình.
Một ông chủ ngành xăng dầu kể chuyện này cho chúng tôi. Nhiều năm trước, ông thấy những trạm xăng tốn quá nhiều diện tích. Đó đều là đất vàng đất bạc mà mọi người chỉ ghé vào đổ xăng rồi đi thì phí quá. Nghĩ vậy, ông mới nảy ra sáng kiến là kết hợp trạm xăng với cửa hàng tiện lợi. Tuy nhiên, lúc đó, ông cũng bị nhiều lời cười nhạo: Ai lại vừa đi đổ xăng vừa mua càfê?
Nhưng, ngày nay, bạn nhìn xem, ở Hoa Kỳ và nhiều quốc gia tiên tiến trên thế giới, hiếm có trạm xăng nào mà không có cửa hàng tiện lợi ngay đó. Doanh nhân đó thành công vì ông đã nhìn ra lời giải đáp cho một vấn đề bất cập. Đồng thời, ông cũng là người kiên định trong việc thực hiện ý tưởng, quyết thử cái mới, chứ không chần chừ, do dự, lung lay mà để vuột mất cơ hội.
Bí quyết thứ ba của một người giàu thật thụ là có người bạn đời phù hợp.
Họ đã kết hôn đúng một nửa cần có của mình. Tôi không nói rằng các ông muốn làm giàu thì phải chọn mấy chị nữ thừa kế để kết hôn mới là thượng sách. Trên thực tế, những người giàu bằng chính công sức của mình cần một người bạn đời tâm giao. Trong quá trình lập nghiệp, trải qua nhiều khó khăn, gian khổ, căng thẳng và áp lực. Vậy nên, họ cần người bạn đời có thể là chỗ dựa tinh thần. Đặc biệt là cần người giàu lòng tin khi họ đang chiến đấu để leo lên ngôi vị dẫn đầu.
Hầu hết những ông trùm tư bản mà chúng tôi có dịp trò chuyện đều có tuổi thơ túng thiếu. Họ từng ở nhà thuê hoặc cầm cố tài sản và đất đai để làm vốn khởi nghiệp. Nhiều người cặm cụi lao động trong tiệm sửa xe, hoặc làm nhiều việc cùng một lúc trước khi lập nghiệp thành công. Vài người thành công vang dội, rồi thất bại thảm hại, trước khi lại tái lập từ hai bàn tay trắng. Nhiều khó khăn vậy khiến doanh nhân thành đạt thật sự cần người bạn đời luôn tin tưởng và cùng họ vượt qua mọi trở ngại trên đường.
Thật tuyệt vời nếu ta giàu. Chúng tôi đi phỏng vấn người giàu thôi mà đã thấy lâng lâng khi hưởng “ké” chút cuộc sống hào nhoáng của họ… Tuy nhiên, chúng tôi còn tìm thấy một bí mật khác ẩn dấu trong đời sống những người giàu: Tiền không phải là tất cả. Hãy nỗ lực để kiếm tiền. Nhưng, không có gì quan trọng hơn gia đình và sức khỏe. 

Chiêm ngưỡng kiệt tác 10 namecard ấn tượng nhất

Clifton Alexander là chủ sở hữu công ty Reactor, chuyên thiết kế và gây dựng thương hiệu website. Anh ý thức rõ: namecard thú vị mới lạ gây ấn tượng mạnh nơi khách hàng. Alexander tự hào nói: “Namecard của tôi có thể dựng đứng lên với dòng thông tin liên lạc hiện rõ. Khi đưa namecard này cho một người, mọi người xung quanh thường bu lại, trầm trồ và ngỏ ý muốn có. Nhìn thấy mọi người thích thú, tôi có quyền tin chắc namecard của mình sẽ không bị vứt sọt rác, mà ngược lại, còn được đặt ngay ngắn trên máy vi tính hay kệ sách văn phòng nhiều người”.
1. Ví dụ như namecard thiết kế bởi chuyên gia Elisa Chavarri cho đối tượng khách hàng là chuyên viên trang điểm diễn viên phim, kịch sĩ truyền hình, người mẫu thời trang: hình nửa mặt quỷ ác, nửa mỹ nữ để nhấn mạnh “tay nghề” nhà trang điểm.
2. Sam Buxton làm nghề thiết kế nên namecard của bản thân anh phải là một tác phẩm nghệ thuật có khả năng giới thiệu con người và công việc của anh một cách hoàn hảo. Quan trọng hơn, nó phải chứng minh tài năng của anh. Khách hàng chuộng nghệ thuật muốn có namecard độc đáo tìm đến Buxton thuộc đa dạng ngành nghề, từ nha sĩ đến kiến trúc sư NASA. Từ năm 2002, anh đã làm và bán hơn 200.000 namecard nghệ thuật với giá bản lẻ 15 USD/card.
3. Clifton Alexander là chủ sở hữu công ty Reactor, chuyên thiết kế và gây dựng thương hiệu website. Anh ý thức rõ: namecard thú vị mới lạ gây ấn tượng mạnh nơi khách hàng. Alexander tự hào nói: “Namecard của tôi có thể dựng đứng lên với dòng thông tin liên lạc hiện rõ. Khi đưa namecard này cho một người, mọi người xung quanh thường bu lại, trầm trồ và ngỏ ý muốn có. Nhìn thấy mọi người thích thú, tôi có quyền tin chắc namecard của mình sẽ không bị vứt sọt rác, mà ngược lại, còn được đặt ngay ngắn trên máy vi tính hay kệ sách văn phòng nhiều người”.
4. Khi muốn thiết kế namecard, anh Sean Kinney, chủ công ty tiếp thị và truyền thông Digital Fresh nảy ra ý tưởng về một thương hiệu: sắc bén, đi tiên phong, vượt qua mọi đối thủ cùng ngành. Và anh chọn hình ảnh lưỡi dao lam sắc bén để đại diện hình ảnh doanh nghiệp. Thiết kế độc đáo này thu hút khách hàng từ chủ tiệm cắt tóc Mỹ đến doanh nhân khởi nghiệp Úc.
5. Anh Sergio Delgado mở tiệm chụp ảnh tại Dallas, Hoa Kỳ. Chỉ là do sở thích cá nhân, anh coi nhẹ cái chết, nên làm namecard dựa theo hình ảnh thẻ đeo chân tử thi giúp xác định danh tánh người tử nạn. Anh nghĩ ý tưởng này hài hước. Không biết nhiều khách hàng tán đồng với suy nghĩ ấy không, nhưng cái namecard thật sự ấn tượng và khiến bạn phải đọc kỹ từng dòng.
6. Anh Kyle Laser có công ty gia đình chuyên ngành in ấn. Anh đang vắt óc nghĩ cách quảng bá website công ty thì ý tưởng làm namecard này bất chợt nảy đến. Một sự kết hợp hóm hỉnh khiến người nhận namecard vừa chú ý đến ngành hoạt động vừa lưu tâm đến website công ty. Chỉ là ngẫu hứng vui, nhưng hiệu quả kinh doanh thật bất ngờ. 10 khách hàng lớn nhất công ty nhà anh đã tìm đến nhờ namecard.
7. Bryce Bell là nhân viên ngành cơ khí. Khi còn lưỡng lự chưa biết chọn việc nào, anh dạo quanh các website về namecard trên internet. Bị kích thích bởi nhiều namecard lý thú, anh tự làm namecard có thể “thể hiện hứng thú, đam mê và khả năng sáng tạo của mình”. Nhiều người rất thích thiết kế namecard đó. Vậy là Bell chuyển sang sống bằng nghiệp thiết kế và thực hiện namecard làm bằng tay. Công ty anh mới thành lập tên Cardapult.
8. Anh Mark Ramadan nảy ra ý tưởng namecard này để quảng bá cho blog về nấu ăn của mình. Namecard thu hút mọi người đến mức: từ 250 lượt truy cập/tuần lên 1.000 người ghé blog/ngày. Và anh Ramadan bắt đầu dùng namecard cho công ty mạo hiểm ngành thực phẩm của mình.
9. Emerson Taymor chuyên về dịch vụ graphic design. Có chiều cao khiêm tốn nên khó để nổi bật giữa những nhà thiết kế và nghệ sĩ lịch lãm, tài năng khác, Taymor nghĩ ra cách độc đáo này để làm nổi bật namecard của mình. Anh không chỉ muốn bán tác phẩm thiết kế mà còn muốn “bán con người thiết kế bên trong mình”, nhằm phục vụ khách hàng một cách tối ưu. 
10. David Holifield là chủ tịch công ty thiết kế web và tiếp thị trên mạng xã hội InterFUEL. Chỉ một chút thay đổi mới lạ trên namecard, anh lập tức thu hút chú ý của khách hàng tham dự hội chợ thương mại. Theo anh Holifeld: “Những namecard truyền thống không đi vào bộ nhớ khách hàng. Phải để khách hàng tương tác với namecard công ty bằng cách thú vị nhất. Namcard có mục đích giới thiệu với khách hàng: chúng tôi có nhiều ý tưởng mới lạ mà bạn chưa từng nghĩ đến. Chúng tôi có thể giúp bạn phát triển cao xa”.
11. Khuyến mãi: 10 namecard ấn tượng, nhưng khó mà bỏ sót cái thứ 11 này.
Steve Wozniak là nhà đồng sáng lập Apple. Ông sử dụng namecard làm bởi công ty chuyên làm namecard bằng nhựa và kim loại PlasmaDesign. Namecard này thiệt tình hơi nặng so với loại giấy thông thường, nhưng những doanh nghiệp “khủng” rất chuộng dùng. 

Giới thiệu cùng bạn xe cá nhân 2 chỗ ngồi của GM

Bên cạnh thiết kế nhỏ gọn, công nghệ cân bằng khí động học còn cho phép chiếc xe xoay trở dễ dàng trong một không gian chật hẹp. Ngoài ra, GPS tích hợp bên trong sẽ khiến xe có thể vận hành một cách độc lập. Cả 3 mẫu EN-V đều hoạt động bằng mô tơ và được trang bị pin Li-ion có thể sạc điện thông qua những ổ điện trên tường thông thường. Với mỗi lần sạc đầy, EN-V có thể đi được quãng đường 40km.
Nối tiếp Segway trong lĩnh vực phát triển giải pháp đi lại trong các thành phố lớn, tại triển lãm Thượng Hải vừa qua, General Motors cũng cho ra đời một mẫu xe ý tưởng: EN-V 2 ghế ngồi dựa trên nền tảng chiếc P.U.M.A mà Segway đã giới thiệu vào năm ngoái. Với việc bổ sung thêm một số thiết kế, chiếc EN-V trông đẹp hơn và hiện đại hơn rất nhiều so với người tiền nhiệm P.U.M.A.
Mục tiêu nhắm tới của EN-V là: "giảm thiểu được tình trạng ùn tắt giao thông, có thể đậu đỗ dễ dàng, thân thiện với môi trường và thích ứng với những thành phố trong tương lai." Tên của xe EN-V viết tắt từ cụm từ Electric Networked-Vehicle được hiểu là những chiếc EN-V có thể kết nối qua mạng. Vì vậy, những người sở hữu EN-V có thể theo dõi di chuyển của nhau nếu được sự đồng ý giữa đôi bên. Tại triển lãm lần này, GM giới thiệu EN-V với 3 thiết kế: Jiao (Kiêu hãnh) có màu đỏ, Miao (Thần kỳ) màu xám và Xiao (Tiếng cười) màu xanh.
Bên cạnh thiết kế nhỏ gọn, công nghệ cân bằng khí động học còn cho phép chiếc xe xoay trở dễ dàng trong một không gian chật hẹp. Ngoài ra, GPS tích hợp bên trong sẽ khiến xe có thể vận hành một cách độc lập. Cả 3 mẫu EN-V đều hoạt động bằng mô tơ và được trang bị pin Li-ion có thể sạc điện thông qua những ổ điện trên tường thông thường. Với mỗi lần sạc đầy, EN-V có thể đi được quãng đường 40km.
Hiện tại, EN-V vẫn còn nằm trong giai đoạn ý tưởng và vẫn chưa có kế hoạch sản xuất trong tương lai. Bên cạnh đó, vì một số quy định về an toàn nên EN-V cần phải được điều chỉnh thêm nữa để mẫu xe này được phép hoạt động trên đường phố.
Một số hình ảnh về 3 phiên bản của GM EN-V:

Cùng đoán xem khi ngôi sao làm giám đốc sẽ ra sao

Chính trị gia thành doanh nhân cũng không phải chuyện lạ. Ví như trường hợp Phó tổng thống Al Gore là thành viên dàn lãnh đạo Apple từ năm 2003. Bên cạnh đó, Gerald Ford là người sưu tập ghế giám đốc rất nhiệt tình từ khi rời khỏi nhà trắng. Khi còn ngồi trên ghế lãnh đạo American Express, ông từng làm những giám đốc đồng sự của mình kinh hãi khi hỏi giám đốc điều hành Harvey Golub sự khác biệt giữa “vốn cổ phần” và “doanh thu”.
Tháng 3/1998, công ty chuyên sản xuất chai cho hãng nước ngọt Coca-Cola, Coca-Cola Bottling Company, đã gây ngạc nhiên dư luận khi công bố tên của giám đốc mới Evander Holyfield, cựu vô địch đấm bốc hạng nặng, nổi danh vì bị Mike Tyson cắt rách tai.
Lúc bấy giờ, Holyfield không phải là vận động viên duy nhất ngồi trên dàn lãnh đạo các doanh nghiệp. Siêu sao bóng rổ Michael Jordan đã là giám đốc doanh nghiệp sản xuất kính mát Oakley.
Những ngôi sao từng ngồi vào vị trí lãnh đạo doanh nghiệp Hoa Kỳ trong 25 năm qua còn có: vận động viên tennis Billie Jean King tại công ty Altria (sau này đổi tên thành Philip Moriis) năm 1999, và vận động viên golf Nancy Lopez trở thành giám đốc công ty sản xuất mứt J.M. Smucker năm 2006.

Các công ty còn chào đón nhiều ngôi sao Hollywood. Năm 1994, hãng Disney mời Sidney Poitier vào ghế đạo. Năm 2004, doanh nghiệp bán lẻ Men’s Wearhouse cũng chọn ngôi sao Deepak Chopra.
Billie Jean King - vận động viên tennis
Chính trị gia thành doanh nhân cũng không phải chuyện lạ. Ví như trường hợp Phó tổng thống Al Gore là thành viên dàn lãnh đạo Apple từ năm 2003. Bên cạnh đó, Gerald Ford là người sưu tập ghế giám đốc rất nhiệt tình từ khi rời khỏi nhà trắng. Khi còn ngồi trên ghế lãnh đạo American Express, ông từng làm những giám đốc đồng sự của mình kinh hãi khi hỏi giám đốc điều hành Harvey Golub sự khác biệt giữa “vốn cổ phần” và “doanh thu”.
Những trường hợp như vậy không hiếm. Một tác gia còn cười nhạo những vận động viên ngồi vào hàng lãnh đạo là: “chơi bóng bầu dục mà không đội nón bảo hộ lâu ngày thành ra…”. Tuy nhiên, điều đó không ngăn việc nhiều công ty có chủ trương tuyển ngôi sao vào hàng lãnh đạo.
Bất chấp kiến thức kinh tế của các ngôi sao hơi thiếu hụt, cũng có những chuyên gia thừa nhận sự tồn tại của họ. Michael Eisner làm chủ Disney đánh giá cao việc Ngài Poitier gia nhập dàn lãnh đạo: “Các ngôi sao không chỉ đem đến doanh nghiệp những thông tin rộng và sâu về ngành giải trí, mà họ còn có sự thông thái và óc phán đoán trên cả tuyệt vời”. Hơn thế nữa, chỉ cần có ngôi sao ngồi vào hàng ghế lãnh đạo thì giá cổ phiếu công ty sẽ tăng trong 2, 3 năm.
Cổ phiếu sẽ tăng mạnh nếu ngôi sao liên quan đến ngành kinh doanh ngồi vào hàng lãnh đạo. Và so sánh ra, một ngôi sao không liên quan đến ngành kinh doanh vẫn có thể khiến giá cổ phiếu lên cao hơn so với một lãnh đạo biết kinh doanh nhưng không phải là ngôi sao. 

Vậy doanh nghiệp có nên chọn một ngôi sao bất kỳ vào ban giám đốc? Dĩ nhiên, trong thời gian đầu, tên tuổi của nhân vật sẽ giúp giá cổ phiếu tăng. Nhưng rồi nhà đầu tư sẽ nhanh chóng nhận ra rằng ngôi sao này thực sự không có ích gì cho sự phát triển chuyên môn của doanh nghiệp. Chưa kể đến chuyện, chỉ để anh ta ngồi chơi xơi nước như vậy thì sẽ gây phản cảm đối với những thành viên còn lại trong ban giám đốc. 

Khám phá hình thức kinh doanh mùi: 3 USD một lần ngửi

Hiện có một số mùi cho khách hàng lựa chọn như chocolate, chocolate hương mâm xôi và chocolate bạc hà. Ngoài ra, còn có hương cà phê, với liều lượng cafein chứa trong mỗi chiếc tẩu tương đương với một hớp nhỏ espresso. Người phát minh ra sản phẩm này là David Edwards, giáo sư môn kỹ thuật sinh hóa tại đại học Harvard. Để hoàn thiện sản phẩm, ông cần đến sự giúp đỡ của các đầu bếp
Mỗi khi thèm một thỏi chocolate hoặc tách cà phê, thay vì lo lắng về lượng calo hay cafein phải hấp thụ, khách hàng nay có một lựa chọn mới đó là bỏ tiền để được ngửi.
Chiếc tẩu Le Whiff có hình dạng như một thỏi son. Ảnh: lewhif.com
Người sáng tạo chiếc tẩu mùi Le Whif cam kết rằng đây là loại thực phẩm "ngửi" đầu tiên trên thế giới.
Theo ông, cái lợi của nó là khách hàng có thể thỏa sức chìm đắm trong mùi vị ngon lành của chocolate hay cà phê mà hầu như chẳng phải hấp thụ chút calo hay cafein nào.
Do đó, sản phẩm này phù hợp với những người ăn kiêng. Một mặt họ luôn thèm ăn nhưng mặt khác, trọng lượng luôn là vấn đề đáng lo ngại.
Chiếc tẩu mang hình dáng một thỏi son chứa hàng trăm milligram phần tử thức ăn. Những phần tử này đủ nhỏ để lơ lửng trong không khí nhưng quá to để có thể bị lọt vào phổi.
Mỗi chiếc tẩu chứa lượng hương liệu đủ cho 8 đến 10 lần "hít hà", đang được bán ở Anh với giá 1,99 bảng, tương đương 2,85 USD. Nếu mua 3 chiếc giá giảm còn 4,99 bảng.
David Edwards (trái) giáo sư môn kỹ thuật sinh hóa tại Đại học Harvard và đầu bếp ngưới Pháp Thierry Marx, người đã giúp ông hoàn thiện mùi cho các sản phẩm. Ảnh: lewhif.com
Hiện có một số mùi cho khách hàng lựa chọn như chocolate, chocolate hương mâm xôi và chocolate bạc hà. Ngoài ra, còn có hương cà phê, với liều lượng cafein chứa trong mỗi chiếc tẩu tương đương với một hớp nhỏ espresso.
Người phát minh ra sản phẩm này là David Edwards, giáo sư môn kỹ thuật sinh hóa tại đại học Harvard. Để hoàn thiện sản phẩm, ông cần đến sự giúp đỡ của các đầu bếp.
Giáo sư Edwards cho biết Le Whif không thể thay thể thức ăn, nhưng có thể sử dụng cho một số mục đích khác. Ví dụ các nhà hàng có thể cho thực khách thử mùi các món ăn trước khi họ quyết định chọn thực đơn cho bữa tối.
Sản phẩm này đã ra mắt tại Paris từ hồi năm ngoái và đợt bán hàng đầu tiên thành công đến nỗi 25.000 chiếc tẩu đã được mua hết veo trong vòng một tháng.
Từ đó đến nay, nhà sản xuất đã tự tin đưa sản phẩm đi giới thiệu khắp nước Pháp, sang Anh và cả ở Mỹ.